Bài văn đạt điểm tuyệt đối ở kì thi đại học khốc liệt nhất TG và lời cảnh tỉnh phụ huynh

 

Là bậc cha mẹ, khi sinh con ra thường sẽ có nhiều kỳ vọng. Ngày con còn bé thì mong con khỏe mạnh, ăn nhiều, phát triển nhanh hơn, đến tuổi đi học thì muốn con không bị điểm kém, đứng top đầu, lúc trưởng thành thì hy vọng con được làm ông này, bà nọ. Dù bắt nguồn từ tình yêu thương nhưng điều này lại vô tình trở thành một áp lực cho con trẻ khi phải làm hài lòng bố mẹ.

Vấn đề này luôn nhức nhối trong cuộc sống hằng ngày và được đưa vào đề thi ở nhiều quốc gia, trong đó có đất nước tỷ dân Trung Quốc. Có thể thấy những kì thi quan trọng ở Trung Quốc luôn trở thành tâm điểm truyền thông ở trong và ngoài nước khi được netizen đưa ra phân tích vì độ khó không tưởng của đề thi khiến bất kì sỹ tử nào cũng phải đau đầu.

Mới đây, một bài văn đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi đại học của Trung Quốc năm 2016 được cư dân mạng đào lại, lan truyền rộng rãi vì những thông điệp, ý nghĩa nhân văn thông qua tâm tư của một người con dành cho mẹ.

Để văn 2016 thuộc tỉnh Quảng Đông (Trung Quốc) như sau:

“Trên một bức tranh châm biếm vẽ hai học sinh đang giơ số điểm thành tích bài thi lên, trên má một học sinh có in hình chiếc môi vừa hôn lên đó, trên má một học sinh khác in hằn cát tát của bàn tay…Dựa theo quan điểm cá nhân kết hợp ngụ ý của bức tranh châm biếm, hãy lựa chọn góc độ và viết bài văn trên 800 chữ.”

Và dưới đây là nguyên văn bài làm được viết bởi một nam sinh đã gây sốt tại thời điểm bấy giờ (bản dịch Trí Thức Trẻ):

“Mẹ thân yêu!

Trước hết con xin mượn một câu danh ngôn như sau: ‘Con người có thể leo lên đỉnh cao của danh dự, nhưng lại không thể nào sống lâu dài ở trên đó’. Con biết rằng mẹ gửi gắm niềm hy vọng tha thiết vào con, mong con mãi mãi là người con xuất sắc nhất. Con cảm thông trước tâm trạng của mẹ mong con có thể như cá chép hóa rồng, trên thế gian này có người mẹ nào mà không mong con cái mình trở thành người con xuất sắc? Nhưng hôm nay con muốn thưa với mẹ rằng, xin mẹ tha thứ cho con không thể lúc nào cũng có thể trở thành đứa con xuất sắc nhất.

Con nhớ hồi con còn nhỏ, mẹ luôn đem con ra so sánh với con cái của người khác… Con nhớ thằng em họ có khi đến nhà mình ăn cơm lại nói: ‘Nào… đứa nào ăn nhanh nhất nào’. Mỗi lần thấy con ăn xong nhanh nhất mẹ lại gật gật đầu hài lòng.

Con nhớ hồi con tập đàn piano, mỗi lần tập mẹ lại ngồi nghe con đánh cho đến lúc âm điệu các nốt nhạc dưới ngón con trở nên trôi chảy rồi mẹ mới mỉm cười hài lòng và cho phép con rời khỏi cỗ đàn. Tuy con không hẳn ghét chơi đàn piano, nhưng con chán ngán việc thi trình độ chơi đàn piano. Mọi thứ đều từ kỳ vọng quá cao của mẹ.

Khi đứa bạn cùng lớp con cầm lá đơn thành tích được đánh giá trình độ trung bình mà vẫn hớn hở về nhà vì thành tích bạn đó có sự tiến bộ hơn. Nhưng trong lòng con thì lại hồi hộp vì mẹ yêu cầu con lần thi nào cũng phải đạt thành tích 95 điểm trở lên. Cho nên con mới lo sợ mặc dù thành tích của con đã rất tốt so với các bạn cùng lớp rồi.

Mẹ ơi, con mong mẹ có thể hiểu được mà cảm thông với con. Đôi khi áp lực cũng chính là động lực thật nhưng nhiều khi áp lực như quả trứng gà vậy. Trứng gà mà bị nứt từ bên trong ra ngoài thì đó là sự sống nhưng trứng gà bị vỡ từ bên ngoài vào trong thì đó là sự diệt vong.

Con mong được mẹ tôn trọng ý nguyện chân thật nhất của con từ trong nội tâm chứ không phải chỉ cứ gây áp lực cho con. Quá trình trưởng thành của con không phải được quyết định bởi ý chí riêng của mẹ đâu. Như nhà tư tưởng nhà văn Pháp Rousseau từng nói: ‘Trước khi trẻ em khôn lớn nên người, thế giới tự nhiên mong muốn trẻ em được sống như những trẻ em thực sự’.

Đôi khi con cũng liên tưởng đến các hiện tượng ‘mẹ hổ cha sói’ trong xã hội. Họ là những phụ huynh nghiêm ngặt nhất chỉ mong con cái mình từ nhỏ đã có thể giành thắng lợi ngay trên vạch xuất phát có thể khác hẳn so với số đông người. Thế nhưng con cảm thấy con cái của họ không có niềm vui thực sự.

Mẹ ơi, con biết, mẹ lúc nào cũng thương yêu con. Cái vẻ bên ngoài lúc nào cũng nghiêm nghị của mẹ chẳng qua cũng vì mẹ mong muốn con càng xuất sắc hơn mà thôi. Có lẽ mẹ nên chọn biện pháp khác để chỉ bảo hướng dẫn cho con, động viên con. Con càng mong muốn có thể thấy mẹ của mình là một người phụ nữ dịu dàng hiền hòa.

Hôm nay con đang ngồi trong trường thi tuyển sinh đại học, rất có thể con đường đời dài dằng dặc sau này sẽ được viết bằng hoặc có sự thay đổi ngay dưới ngòi bút của con. Con chỉ muốn mượn dịp này muốn thưa với mẹ một câu rằng: Lần này, xin mẹ hãy để con một lần được sống là chính mình. Bất kể kết quả ra sao con cũng không hối hận.

Cảm ơn mẹ!

Con trai mẹ”.

Bài văn trên không những đã đạt điểm tuyệt đối mà sức ảnh hưởng của nó đã khiến nhiều bậc phụ huynh phải nhìn nhận lại chính bản thân mình cũng như cách giáo dục con cái. Nhiều sĩ tử cũng đồng cảm và chia sẻ lại những áp lực khi lo sợ không đạt được thành tích cao như kỳ vọng của cha mẹ, từ đó tình cảm giữa con cái và bố mẹ ngày càng có khoảng cách, đặc biệt là trong bối cảnh sức khỏe tâm lý học đường ngày càng được quan tâm khi những vụ việc hết sức đáng buồn xảy ra vì áp lực cha mẹ đặt lên con cái lại càng là một hồi chuông cảnh tỉnh đến các bậc phụ huynh.

Đến nay, có những tín hiệu đáng mừng xuất hiện khi những câu chuyện vô cùng đáng yêu, cảm động của cha mẹ trong kì thi của con được cư dân mạng chia sẻ nhiệt tình. Điều này cho thấy những nỗ lực trong việc đổi mới tư tưởng trong mối quan hệ cha mẹ và con cái ngày nay đang thay đổi theo chiều hướng tích cực.

 Còn bạn, bạn nghĩ sao về vấn đề này?